Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Vì sao không nên tập tạ hằng ngày?

Theo Tiến sỹ Stuart Phillips của Đại học McMaster (Canada), người đã có nhiều năm nghiên cứu bộ môn cử tạ, việc tập luyện với tạ, đặc biệt là khi cơ thể không quen với việc nâng tạ, có hại tới các mô cơ trong thời gian ngắn nhưng cũng đồng thời có lợi cho việc thúc đẩy cơ chế tự chữa lành của các mô, thậm chí còn khiến các mô cơ khỏe hơn.
>>>>nam chaga 
Vào năm 1997, ông cùng các cộng sự đã công bố 1 nghiên cứu cho thấy: khi nâng tạ với cường độ cao trong 3 tiếng liên tục, cả nữ giới và nam giới đều trải qua các cơn đau và nhức mỏi cơ, được gọi là tình trạng suy cơ, kéo dài và ngày càng trầm trọng hơn trong suốt 24 tiếng. Cùng lúc đó, các cơ của họ cũng bắt đầu quá trình hồi phục và phát triển ở mức độ càng lúc càng cao dần trong 48 tiếng sau buổi tập. Những phát hiện này đã được khẳng định lại nhiều lần sau đó.
Theo Tiến sỹ Phillips, điều này chứng minh rằng các cơ trên cơ thể chúng ta sẽ được hưởng lợi từ việc nghỉ cách quãng 1 đến 2 ngày giữa các buổi luyện tập, bởi có như thế thì vòng tròn xé rách – và – sửa chữa mới được trọn vẹn.
Tiến sỹ Phillips giải thích thêm rằng, không chỉ các cơ bị ảnh hưởng bởi việc nâng tạ, mà ngay cả các cơ liên kết giữa các khớp cũng cần có thời gian bình phục. Trên thực tế, các khớp trên cơ thể dễ có khả năng bị chấn thương do luyện tập cử tạ hơn là các cơ.
Đối với những người làm các công việc liên quan đến cử tạ, khả năng chịu đựng sức nặng từ việc nâng tạ thường xuyên của họ được hình thành và nâng cao không ngừng. Nhưng theo Tiến sỹ Phillips, dù đã quen với cường độ vận động mạnh như vậy thì những người này vẫn thường gặp phải các chấn thương ở lưng, cổ tay và các khớp khác.
Do đó, lời khuyên của Tiến sỹ Phillips là các buổi tập tạ cường độ cao, tác động đến cùng 1 nhóm cơ nên cách nhau khoảng 48 tiếng. Nếu bạn muốn đến phòng tập hàng ngày, bạn có thể tập trung vào vùng cơ phía trên cơ thể vào 1 ngày, chân và các nhóm cơ từ dưới lưng trở xuống vào ngày tiếp theo. Tuy nhiên, tuyệt đối không nên tập tất cả các nhóm cơ hàng ngày bởi như Tiến sỹ Phillips đã nói “Các cơ và các khớp cần được nghỉ để hồi phục và tái tạo”.

Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Hoa quả và rau có giúp giảm tử vong do bệnh tim?

Trong nghiên cứu này, những tác giả đã Đánh giá dữ liệu và những nghiên cứu trước đây để xem xem việc tiêu thụ hoa quả và rau ảnh hưởng thế nào tới số năm sống hiệu chỉnh theo chừng độ tàn tật can hệ tới bệnh tim (DALYs) – số năm sống khỏe mạnh bị mất do tàn tật hoặc tử vong - ở 195 quốc gia. một DALY tương ứng với mất 1 năm sống khỏe mạnh.
Kết quả cho thấy, tiêu thụ ít hoa quả chiếm hơn 57 triệu DALYs, và tiêu thụ ít rau chiếm hơn 44 triệu DALYs. Gánh nặng bệnh tim do giảm thiểu lượng hoa quả thấp nhất ở Rwanda (5%) và cao nhất ở Bangladesh (23%). Gánh nặng bệnh tim do hạn chế lượng rau phải chăng nhất ở Triều Tiên (khoảng 6%) và cao nhất ở Mongolia (trên 19%). những tác kém chất lượng nghiên cứu cũng phát hiện ra rằng, những quốc gia giàu nhất sở hữu gắng nặng phải chăng nhất về bệnh tim can hệ đến tiêu thụ ít hoa quả và rau.
các kết quả này cho thấy, những phấn đấu nhằm khuyến khích mọi người ăn phổ biến hoa quả và rau với thể giúp tăng thêm hàng triệu năm sống khỏe mạnh trên toàn toàn cầu.
Nghiên cứu được biểu hiện tại hội nghị của Hiệp hội Tim Hoa Kỳ. Kết quả nghiên cứu được biểu lộ tại hội nghị khoa học nên được xem là sơ bộ cho tới lúc được đăng trên báo chí y học có bình duyệt y.

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

Keo ong - và các vận dụng phổ quát nhất

Đã nhiều người biết keo ong là chất kiểm soát an ninh tổ ong, mang nhựa màu vàng nâu được những chú ong thợ thu thập trong khoảng các chồi lá hay nhựa của đa dạng loài cây như bạch dương, thông, sủi , liễu và cọ... các nguyên liệu này sau lúc thu thập sẽ được trộn có nước miếng và dịch tiết enzyme và được các con ong sử dụng để bao phủ tổ ong, lấp những vết nứt hoặc các khoảng trống trên tổ và xoá sổ các loài côn trùng xâm nhập vào tổ ong... Nhưng hiểu các công dụng của nó thì ko phải ai cũng biết tường tận.
trong khoảng xa xưa, người ai Cập đã biết rất rõ những đặc tính của keo ong và đã tiêu dùng nó cho việc chữa bệnh. những thầy thuốc thời đại Hy Lạp, La Mã nức danh như Aristoteles, Dioscorides, Pliny và Galen đã xác nhận dược tính của keo ong. Hay các bác sĩ Ả Rập tiêu dùng như một chất vô trùng điều trị vết thương và làm cho thuốc vô trùng miệng. Nền văn minh Inca cũng tiêu dùng keo ong như một phương thuốc hạ sốt. tới thế kỷ 17, keo ong được xếp vào kho dược phẩm Luân Đôn như 1 cái thuốc chính thống. Giữa thế kỷ 17 tới thế kỷ 20, keo ong đã trở nên 1 dòng thuốc rất rộng rãi ở châu Âu vì khả năng tăng đề kháng của nó.
khi mà Đó, các nhà nghiên cứu thảo mộc tiên tiến nghiên cứu thấy keo ong mang khả năng chống viêm, chống nhiễm trùng, và đã được sử dụng trong điều trị loét dạ dày tá tràng...
Còn hiện nay, keo ong được tiêu dùng như một phương thuốc nhiều và được đóng gói tiêu dùng dưới rộng rãi hình thức như viên nang (dạng keo ong tinh khiết hoặc phối hợp sở hữu gel lô hội và rosa canina), dạng phân tử được tách chiết, dạng nước súc mồm, dạng viên ngậm, dạng kem hoặc dạng bột. Chưa nói đến việc keo ong cũng được khẳng định là hữu dụng trong ngành nghề mỹ phẩm và thực phẩm chức năng.
với bất ngờ không lúc những nhà nghiên cứu xác định được rằng với hơn 300 hợp chất hóa học sở hữu trong keo ong, chính yếu là polyphenol (chất có đặc tính chống oxy hóa giúp chống lại việc kiến lập những gốc tự do dư thừa trong cơ thể). những polyphenol chính với trong keo ong là flavonoids, dĩ nhiên axit phenolic và este, andehit phenolic, ketones... tuy nhiên, trong keo ong còn có những nguyên tố cần phải có như magiê, nickel, canxi, sắt và kẽm. các hợp chất này bao gồm dầu dễ bay hơi, các axit thơm (5-10%), các mẫu sáp (30-40%). Trong cái keo ong từ Brazil và Trung Quốc sở hữu thêm hợp chất mới là axit 3,5- diprenyl-4-hydroxycinnamic và octacosanol. bởi vậy sở hữu thể nhận thấy thành phần hóa học trong keo ong với thể thay đổi theo khu vực địa lý và nguyên do của loài ong.
Keo ong chống vi khuẩn dựa vào hợp chất nào?
những nhà nghiên cứu chỉ ra, ngừng thi côngĐây là cốt yếu dựa vào các hợp chất flavonoid pinocembrin, galangin và pinobanksin. Đây là những hợp chất với khả năng chống nấm hiệu quả. Prenylated p-coumaric và axit diterpenic mang thể chống lại các vi khuẩn và các các hoạt động gây độc tế bào. Dẫn xuất của acid Caffeoylquinic giúp điều hòa hệ miễn dịch, hepatoprotective và lignans furofuran mang khả năng ức chế sự vững mạnh của một số dòng vi khuẩn.
Việc chiết xuất keo ong vận dụng dùng trong thực tiễn cũng sở hữu phổ thông cách thức và dạng khác nhau: dạng viên, dạng nước, dạng xịt… ngoài ra dạng xịt là cách keo ong được chiết xuất sở hữu cồn tạo ra tính hiệu quả cao và khả năng tiếp nhận phải chăng cho cơ thể. không những thế cũng tiện lợi cho việc dùng. Trong mỗi lọ keo ong đang lưu hành trên thị phần, người dùng cũng cần lưu ý đến hàm lượng keo ong thực thụ với trong mỗi chai ( lọ ). Tỷ lệ keo ong càng cao thì khả năng điều trị hỗ trợ bệnh càng tốt và việc chiết xuất keo ong có tỷ lệ cao cũng chẳng phải là điều đơn thuần mà bất kỳ hãng dược nào cũng khiến được.

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

Nghiên cứu mới: Táo bón làm tăng nguy cơ mắc bệnh suy thận

Các nhà khoa học đã phát hiện ra mối liên hệ giữa táo bón và bệnh suy thận. Những phát hiện này được công bố trên tạp chí của Hiệp hội Thận học Mỹ (JASN). Nghiên cứu cho rằng, việc chẩn đoán và theo dõi triệu chứng táo bón có thể giúp ích cho việc ngăn ngừa hoặc điều trị các bệnh lý liên quan đến thận.
Mối liên quan giữa táo bón và bệnh suy thận
Để điều tra mối liên hệ giữa táo bón và bệnh thận, Tiến sĩ Keiichi Sumida và Csaba Kovesdy, Đại học Tennessee, Mỹ đã tiến hành nghiên cứu thông tin trên hơn 3,5 triệu người là cựu chiến binh Mỹ, với chức năng thận bình thường và được theo dõi từ năm 2004, 2006 đến năm 2013.
Theo kết quả khảo sát, những người bị táo bón sẽ có nguy cơ mắc bệnh thận mạn tính cao hơn 13% và 9% khả năng phát triển bệnh suy thận so với những người không bị táo bón. Tỷ lệ mắc bệnh thận còn cao hơn đối với những trường hợp bị táo bón nặng.
Nghiên cứu mới: Táo bón làm tăng nguy cơ mắc bệnh suy thận - 1
Táo bón có thể làm tăng nguy cơ suy thận
Tuy nhiên, Tiến sĩ Kovesdy cho biết: “Chúng tôi cần thực hiện thêm nhiều nghiên cứu hơn nữa trong tương lai để xem xét liệu táo bón có góp phần gây suy thận hay không, đặc biệt là những trường hợp bị táo bón nặng”. Ông nói thêm rằng, nếu nghiên cứu chứng minh được táo bón là nguyên nhân gây ra bệnh suy thận, chúng ta cần tránh táo bón để phòng ngừa bệnh thận.
Ngoài ra, một số yếu tố khác góp phần tăng nguy cơ suy thận từng được biết đến như: tăng huyết áp, đái tháo đường, béo phì, bệnh tim mạch và cholesterol trong máu cao. Chế độ ăn đạm thấp nhưng nhiều muối cũng có thể làm tăng nguy cơ mắc suy thận.
Cách ngăn ngừa suy thận: Phòng ngừa táo bón và sử dụng sản phẩm thảo dược
Theo kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ, chúng ta thấy rằng, những người bị táo bón có thể tiềm ẩn nguy cơ mắc suy thận cao hơn so với những người khác. Vì vậy, ngăn ngừa táo bón là một cách giúp bạn phòng tránh bệnh thận.
Một trong những phương pháp đơn giản để tránh táo bón là ăn nhiều chất xơ, bổ sung thực phẩm chứa lợi khuẩn đường ruột, uống nhiều nước, thay đổi lối sống, hoặc sử dụng các chế phẩm sinh học có khả năng bảo vệ sức khỏe của thận.
Ngoài ra, hiện nay, tại Việt Nam, nhằm giúp người bệnh không còn lo lắng khi đối mặt với các bệnh về thận, giới chuyên gia cũng không ngừng tìm tòi và bào chế ra những sản phẩm chứa các vị thuốc quý mang lại hiệu quả cao. Tiêu biểu là thực phẩm chức năng có thành phần chính chiết xuất từ cây dành dành, kết hợp với các vị thuốc lợi tiểu, tốt cho thận như đan sâm, hoàng kỳ... Sản phẩm này giúp phòng ngừa, cải thiện chức năng thận; hỗ trợ điều trị, làm chậm tiến trình suy thận, giảm nhu cầu lọc máu ở bệnh nhân suy thận; ngăn ngừa sự phát triển suy thận từ những bệnh nguy cơ như: đái tháo đường, sỏi thận,...

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Uống nước đúng cách để giảm cân hiệu quả

Các chương trình giảm cân phổ biến thường khuyên những người thừa cân và béo phì muốn giảm cân nên uống nhiều nước hơn.
>>>>nam chaga
Một nghiên cứu công bố trên tạp chí Obesity mới đây cho thấy lời khuyên này khá là có lý.
Trong nghiên cứu, các đối tượng là nam giới và phụ nữ lớn tuổi thừa cân hoặc béo phì được chia thành hai nhóm.
Nhóm đầu tiên được áp dụng chế độ ăn thiếu calo - nghĩa là họ ăn ít calo hơn so với năng lượng tiêu hao.
Nhóm kia cũng áp dụng chế độ ăn thiếu calo nhưng được hướng dẫn tăng lượng nước uống.
Những chế độ ăn này được thực hiện trong hơn 12 tuần.
Chế độ ăn thiếu calo gồm 1.200 calo cho phụ nữ và 1.500 calo cho nam giới.
Những người trong nhóm người ăn kiêng và tăng uống nước đã uống 500ml nước (hai cốc) 30 phút trước mỗi bữa ăn trong ba bữa chính hàng ngày.
Kết quả
Cả hai nhóm đều giảm cân đáng kể - 5 đến 8kg - sau khi ăn kiêng.
Nhưng những người cũng uống thêm nước trước bữa ăn giảm được thêm khoảng 2kg so với những người chỉ áp dụng chế độ ăn kiêng đơn thuần.
Điều này có thể là vì những người uống thêm ăn ít calo hơn trong bữa ăn - xét nghiệm cho thấy họ ăn ít hơn khoảng 40 calo mỗi bữa.
Kết quả này phù hợp với nghiên cứu trước đây cho thấy những người uống nhiều nước hơn ăn trung bình ít hơn 200 calo so với những người không uống nước trước bữa ăn.
Nghiên cứu cung cấp bằng chứng thuyết phục để khuyến khích tất cả những ai đang cố giảm cân hãy tăng lượng nước uống hàng ngày để hỗ trợ nỗ lực giảm cân của mình.
Cụ thể, nên uống khoảng 2 cốc nước, nửa giờ trước hầu hết các bữa ăn.
Uống nhiều nước cũng buộc bạn phải đi toilet nhiều hơn, nhờ đó làm tăng mức độ vận động thể chất.

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Soi lượng thuốc bảo kê thực vật trên hoa quả

1 số cái trái cây sở hữu cất dư lượng thuốc bảo vệ thực vật đáng nhắc lúc trồng thường ngày. những thuốc bảo vệ thực vật này có thể vô cùng nghiêm trọng cho sức khỏe. công nhân trong ngành nông nghiệp và ở những cơ sở sản xuất sở hữu nguy cơ bị ngộ độc cấp và mãn vì họ thường phải đụng chạm và hít thở thuốc kiểm soát an ninh thực vật. những triệu chứng của ngộ độc thuốc kiểm soát an ninh thực vật bao gồm đau bụng, buồn nôn , chóng mặt và choáng váng….
các loại quả dễ dính thuốc kiểm soát an ninh thực vật nhất
Dâu tây: Lượng to thuốc bảo kê thực vật nghiêm trọng được tiêu dùng cho dâu tây để mẫu quả này sở hữu thể được giao hàng kịp thời, vòng vèo năm, mang giá tốt. trung bình sở hữu khoảng 54 mẫu thuốc bảo kê thực vật được tiêu dùng cho dâu tây. một Thống kê từ Bộ Nông nghiệp Mỹ đã phát hiện 13 chiếc thuốc kiểm soát an ninh thực vật khác nhau trên một dòng dâu tây độc nhất vô nhị.
Táo: dù rằng ngọt, giòn và rất giàu chất chống oxy hóa nhưng chương trình dữ liệu thuốc bảo kê thực vật USDA đã tậu thấy 47 dư lượng thuốc kiểm soát an ninh thực vật ở táo. Điều này chính yếu là do mối bắt nạt dọa từ các loài côn trùng và nấm. 1 số thuốc kiểm soát an ninh thực vật bao gồm diphenylamine (DPA), thiabendazole và Pyrimethanil.
Nho: Theo nghiên cứu, hơn 50 mẫu thuốc kiểm soát an ninh thực vật được tìm thấy trên nho nhập khẩu vào Mỹ. Nho là dòng trái cây yếu ớt và thường được phun thường nhiều lần trong thời kỳ tăng trưởng. Hãy coi chừng nho nhập cảng vì chúng còn bị xử lý mạnh hơn.


Đào: Hơn 60 dòng thuốc bảo kê thực vật đã được sắm thấy trên đào. không may là vỏ quả đào rất yếu kém trong việc bảo kê quả khỏi các tác nhân gây hại và lớp lông mịn trên vỏ quả lại giúp lưu giữ tiện dụng những hóa chất hiểm nguy.